Lều Thơ

| 17-05-2016 - 08:40

EM HÃY TIN MỘT NGÀY MAI XÁN LẠN

Sưu tầm

Nếu đất nước bốn ngàn năm không lớn
Thì bây giờ em chẳng thể gọi tên
Nếu dân tộc đớn hèn như em nghĩ
Thì còn đâu dải bờ cõi nối liền
 
Em đã quên những bài ca bất tử
Cha ông ta đã bao lần chiến quân Nguyên
Em đã quên máu trào ĐIỆN BIÊN PHỦ
Để VIỆT NAM trên thế giới gọi tên
 
Em đã quên triệu người trong lòng đất
Để hôm nay tổ quốc ngẩng cao đầu
Em đã quên bao linh hồn bất tử
Đang vật vờ đâu đó giữa biển sâu
 
Sao không hỏi mình làm gì đi nhỉ ?
Mà lại trao câu hỏi ấy cho người
Dân tộc này không bao giờ chết được
(Nếu diệt vong chỉ có lũ sâu thôi)
Những đứa con dù sống hay đã chết
Vẫn ngàn năm quấn quýt trái tim này
 
Đất nước mình có gì lạ đâu em
Mỗi đứa trẻ sinh ra vẫn ấm vành môi, ngọt sữa
Di sản cho mai sau vẫn được bảo tồn, gìn giữ
Đứng trước năm châu không hổ thẹn cúi đầu
 
Đất nước mình rồi sẽ về đâu ư ?
Sẽ đứng vững dù can qua, bão tố
Yêu đất nước em chuyên cần dạy dỗ
Góp sức mình xây đất nước phồn vinh
Đất nước mình không ngộ lắm đâu em
 
Ai đi xa luôn dạt dào nỗi nhớ..
Là dân Việt lòng ai không trăn trở
Ai là người không nặng nợ với non sông
Em có biết đất nước về đâu không ?
 
Khi lòng người vẫn nhỏ nhen ganh tị
Đem hận thù đớn hèn và ích kỉ
Gieo vào lòng thế hệ trẻ hôm nay
Đất nước mình không ngộ lắm đâu em 
 
Anh vẫn nhớ những ngày đói nghèo, khốn khổ
Chuyện áo cơm nên học hành dang dở
Của ngày đầu đất nước thoát điêu linh
Đất nước mình không buồn thế đâu em
Đói khổ đắng cay qua rồi từng năm tháng
Em hãy tin một ngày mai xán lạn
Sánh vai cùng bốn bể năm châu !

Phản hồi
  • Kém: Nội dung không có giá trị, nhiều lỗi
  • Xóa: Yêu cầu gỡ bỏ bài viết này
Bình luận
Lỗi :
Thành công :
Cảnh báo :
Vui lòng chờ xử lý
x