Lều Thơ

| 21-03-2016 - 08:57

THƠ tiễn HAI NGƯỜI

Thầy giáo Lê Thống Nhất

 

 

Một người vừa sáu tám 
Một người mới bốn hai 
Người vợ xa lâu lắm 
Người vợ đang khóc hoài

Người cô đơn sâu thẳm
Người rực lửa sức trai 
Người nhẹ nhàng lãng mạn 
Người tươi tắn mê say

"Em và tôi" im lặng 
"Cha và con" dứt day 
Người đi lúc sáng sớm 
Người tắt giữa ban ngày

"Ngôi sao cô đơn" lặn 
"Bông hồng thuỷ tinh" rơi 
"Phố biển" thành hoang vắng 
"Cây bàng" như rã rời

"Hoa cúc vàng" vẫn tặng
"Đôi bàn tay" còn mời 
"Mưa ngâu" sao trĩu nặng 
"Giọt đắng" như giăng trời

"Một mình" bao đầy vơi 
"Ra khơi" bao sóng gió 
"Giọt nắng bên thềm" nhỏ 
"Rock xuyên màn đêm" xa

Thảng thốt “Chim sơn ca"
Lạnh “Tâm hồn của đá"
Vàng “Hoàng hôn của lá"
Thẫn thờ “Con số không"

“Cây sầu riêng trổ bông"
“Người đàn bà hoá đá"
“Lối cũ ta về" lạ 
“Mắt đen" đã thâm quầng

Ôi! Hai ngày rất gần 
Hai người chân dừng bước 
Khúc ca vẫn còn ngân 
Mà dây đàn đã đứt......

Đà Nẵng, sớm 19/3/2016.

 

Phản hồi
  • Kém: Nội dung không có giá trị, nhiều lỗi
  • Xóa: Yêu cầu gỡ bỏ bài viết này
Bình luận
Lỗi :
Thành công :
Cảnh báo :
Vui lòng chờ xử lý
x