Lều Thơ

| 22-06-2016 - 15:09

XIN CHỚ QUÊN NHỮNG THƯỜNG DÂN BÁM BIỂN

Phong Ba

Xin chớ quên những thường dân bám biển

Cột mốc chủ quyền bằng thịt bằng xương 
Tàu giặc đâm mất tích giữa ngư trường
Nước mắt nào rơi mà thương mà tiếc...

Những thường dân kiên cường bám biển 
Chợt một ngày nằm lại đại dương 
Chẳng về nữa để đau thương lòng mẹ
Mộ gió khẽ lay, bay khói hương trầm...

Huân chương nào gắn thưởng ngư dân
Vần thơ nào, bản nhạc nào ngân tặng
Chỉ ngọn sóng cứ trào dâng đắng mặn
Quặn trắng khăn xô, cô phụ thét gào...

Giữa biển sâu và thăm thẳm trời cao
Người ngư dân trôi dạt phương nào
Đau xót lắm những thường dân bám biển 
Những chuyến ra khơi vĩnh viễn không vào...

 

 

Phản hồi
  • Kém: Nội dung không có giá trị, nhiều lỗi
  • Xóa: Yêu cầu gỡ bỏ bài viết này
Bình luận
Lỗi :
Thành công :
Cảnh báo :
Vui lòng chờ xử lý
x