Vui độc

| 11-05-2017 - 10:57

Đạo diễn Anh tìm ân nhân Việt cứu trong tai nạn giao thông

Dù gãy 5 xương, phải tập đi từng bước vì tai nạn ở Hà Nội gần 20 năm trước, Paul Zetter coi đây là trải nghiệm thay đổi tích cực cuộc đời ông, nhờ một cô gái Việt xa lạ.

dao-dien-anh-tim-an-nhan-viet-cuu-trong-tai-nan-giao-thong

Paul Zetter ngồi xe lăn khi đang hồi phục ở Anh, cầm bó hoa Hội đồng Anh tặng, cách đây gần 20 năm. Ảnh: Nhân vật cung cấp

Một buổi tối thứ 6 đầu tháng 4/1998, khu nhà ở Hồ Tây mất điện, quá buồn chán, Paul, 35 tuổi, trợ lý giám đốc Hội đồng Anh tại Hà Nội, lái xe máy lên phố gặp bạn bè. Ông đang rẽ trái trên đường Hùng Vương, gần Lăng Bác thì bỗng "rầm", hai thiếu niên lái xe máy tông ông từ đằng sau, đâm vào thanh barrier nhưng không hề hấn gì và bỏ chạy. Xe của Paul bị hất lên không trung, đè vào người ông. 

"Một cơn ác mộng. Tôi đang ở nước ngoài. Không biết nói tiếng Việt. Không bước đi được. Người tôi gãy nát. Tôi đang đau đớn", Paul kể. Tối thứ 6, phố sá vẫn đông đúc. Nằm bất động, ông chợt nhìn thấy đám đông đổ xô đến, vây quanh, bắt đầu gây tắc đường.

Từ đâu đến, một cô gái tuổi ngoài đôi mươi bước vào vòng tròn đám đông. Thấy chiếc xe máy vẫn chạy, điều đầu tiên cô làm là xoay chìa khoá, tắt động cơ. "Cách xử lý tuyệt vời. Cô ấy giúp tôi an toàn, khi xác định nó có thể gây cháy nổ".

Cô nhờ một số người đàn ông nhấc xe khỏi người Paul. Bằng tiếng Anh lưu loát, cô đặt những câu hỏi thường dùng trong trường hợp khẩn cấp.

Anh có đau không?
- Có
Anh có đi được không?
- Không

Cô xác định Paul không cử động được. Cơ thể ông không chảy máu, nhưng chân ông vẹo sang bên vì gãy xương.

Rồi cô bỗng nhiên biến mất khỏi đám đông, khiến ông hốt hoảng vì niềm hy vọng được cứu giúp vụt tắt trong phút chốc.  

Một lúc sau, cô trở lại với một nhóm đàn ông lớn tuổi hơn. Cô chỉ đạo họ nâng Paul lên vai, "như một người lính bị thương được đưa khỏi chiến trường", đạo diễn người Anh mô tả, trong khi cô mở đường dẫn lối khỏi đám đông.

Cô gái trẻ không chỉ xoay xở để nhờ một nhóm đàn ông giúp mà còn kịp gọi taxi. Một chiếc taxi đã chờ sẵn. Cô ngồi lên ghế trước.

"Cô ấy là người sơ cứu, là cảnh sát điều khiển đám đông, là người cứu thương. Cô ấy làm mọi thứ, trong khi hàng trăm người xung quanh nhìn….", Paul kể với giọng thán phục. 

Paul chia sẻ về câu chuyện cách đây gần 20 năm. Ảnh: Trọng Giáp

Paul chia sẻ về câu chuyện tai nạn giao thông. Ảnh: Trọng Giáp

"Đã bao nhiêu lần bạn đang lái xe máy, nhìn thấy một vụ tai nạn và nghĩ: 'Mình nên dừng hay không', rồi nói: 'Có thể là không, ai đó sẽ làm điều này. Phải thôi, ai đó sẽ lo'. Nhưng cô gái này không làm vậy. Cô nhủ: 'Không, mình cần giúp người này. Ông ấy thậm chí không phải người Việt'. Cô ấy vượt qua văn hoá và quốc tịch để đến với phần trong sáng nhất trong trái tim, giúp đỡ một người khác", Paul nói.

Ông cảm giác như cô đã đưa ông thoát khỏi một tình huống phức tạp, khó khăn đến nơi an toàn trong xe taxi chỉ trong 5 phút. "Thật đáng kinh ngạc!".

Cô đưa Paul tới bệnh viện gần nhất và giây phút ông được nâng lên cáng vào viện, chỉ kịp nói: "Cám ơn" cũng là lúc cô gái biến mất. Paul bị gãy 5 xương ở phần vai và chân. Ông sau đó được chuyển tới bệnh viện SOS, nơi liên kết với Hội đồng Anh, trước khi được đưa tới Singapore phẫu thuật hai lần và trải qua vật lý trị liệu tăng cường tại Anh kéo dài suốt nửa năm. 

Trở về Anh, có người hỏi Paul: "Vậy anh sẽ đi đâu làm việc tiếp, vì rõ ràng Việt Nam là một trải nghiệm kinh khủng với anh?". Ông đáp: "Chuyện đó chẳng kinh khủng. Đó là trải nghiệm thay đổi cuộc đời tôi. Tất nhiên tôi sẽ trở về Việt Nam. Tôi muốn ở một đất nước có những người có lòng tốt như vậy". 

"Và giờ thì 18 năm sau, tôi đã không bao giờ ra đi", ông mỉm cười nói tiếp. 

Paul đã kết hôn với một người vợ Việt, xây dựng mái ấm hạnh phúc bên hai con, thành công với công việc làm phim độc lập, đào tạo thanh niên về sáng tạo và lãnh đạo tại Việt Nam. 

Câu chuyện năm xưa về hành động với tố chất lãnh đạo của cô gái vẫn được ông nhắc lại nhiều lần trong các khoá đào tạo thanh niên.

Trở lại Việt Nam sau tai nạn một năm, Paul đăng vài dòng lên khoảng 5 tờ báo tiếng Việt để tìm cô gái nọ cảm ơn nhưng chỉ nhận được một thông tin giả mạo. 19 năm sau, khi cuộc sống đã ổn định, ông có nhiều thời gian hơn để chiêm nghiệm về cuộc sống và về lòng tốt, sự cho đi mà không cần nhận lại.

"Tôi nhận ra cô ấy có ảnh hưởng lớn thế nào đối với quan niệm của tôi về người Việt. Vì vậy, tôi luôn cố tìm hiểu và nhìn vào những mặt tốt nhất trong mọi người, dù họ có là ai", Paul cho biết.

Tháng trước, ông quyết định chia sẻ lại câu chuyện lên trang cá nhân và một nhóm về giao thông trên mạng xã hội Facebook với hơn 100.000 thành viên để tìm cô gái nay đã ở tuổi trung niên, nhưng vẫn chưa nhận được thông tin hồi đáp.

Vì vậy, ông muốn thông qua VnExpress gửi thông điệp tới ân nhân: "Hành động của bạn hôm đó thật tuyệt vời. Tôi cám ơn bạn vì lòng dũng cảm và tinh thần lãnh đạo. Tôi vẫn ổn. Hành động của bạn đã có tác động tích cực đến quan điểm của tôi về Việt Nam. Bạn thực sự là một đại sứ (cười). Nếu bạn muốn liên lạc, tôi rất vui được hay tin từ bạn".

Nếu là người đã cứu giúp Paul Zetter buổi tối đầu tháng 4/1998, bạn có thể gửi thư cho Paul qua địa chỉ: connecttovn@gmail.com.

Trọng Giáp

Bài gốc
Phản hồi
  • Kém: Nội dung không có giá trị, nhiều lỗi
  • Xóa: Yêu cầu gỡ bỏ bài viết này
Bình luận
Lỗi :
Thành công :
Cảnh báo :
Vui lòng chờ xử lý
x